THƠ PHÚ TUỔI GIÀ
Thơ phú tuổi già chẳng nhạt phai
Mắt mờ chân chậm vẫn luôn mài
Mến tình đứng đợi người xa xứ
Trọng nghĩa ngồi chờ khách sớm mai
Lục Bát giao lưu lòng vẫn nhớ
Luật Đường xướng họa vẫn mong hoài
Nhân tình thế thái thơ soi tỏ
Tâm sự giãi bầy thương nhớ ai?
Nguyễn Bình Xuyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét