Vắng thơ đời trống trải mênh mang
Chỉ tiếc gặp "em" quá muộn màng
Nghĩa rộng lời hay đi khắp chốn
Tình xa ý đẹp đến giăng hàng
Giao lưu bạn hữu lòng say đắm
Xướng họa anh em dạ xốn sang
Bút pháp luyện rèn thêm sắc sảo
Luật Đường-Lục bát lại hòa vang
Nguyễn Bình Xuyên
Bài họa :
VUI LÀ CHÍNH
Sức khỏe đâu còn để vác mang
Nhức chân đau gối chẳng mơ màng
Miệng say lời vịnh ru đàn cháu
Bút xướng thơ ca tặng họ hàng
Suy ngẫm thanh vần thêm bóng bẩy
Trau dồi từ ngữ được xôn xang
“Nàng” cười an ủi “ vui là chính”
Cùng ngắm ngựa hồng hý tiếng vang.
Trần Ngọc Bích
VUI LÀ CHÍNH
Sức khỏe đâu còn để vác mang
Nhức chân đau gối chẳng mơ màng
Miệng say lời vịnh ru đàn cháu
Bút xướng thơ ca tặng họ hàng
Suy ngẫm thanh vần thêm bóng bẩy
Trau dồi từ ngữ được xôn xang
“Nàng” cười an ủi “ vui là chính”
Cùng ngắm ngựa hồng hý tiếng vang.
Trần Ngọc Bích
Bài họa :
Trả lờiXóaVUI LÀ CHÍNH
Sức khỏe đâu còn để vác mang
Nhức chân đau gối chẳng mơ màng
Miệng say lời vịnh ru đàn cháu
Bút xướng thơ ca tặng họ hàng
Suy ngẫm thanh vần thêm bóng bẩy
Trau dồi từ ngữ được xôn xang
“Nàng” cười an ủi “ vui là chính”
Cùng ngắm ngựa hồng hý tiếng vang.
Trần Ngọc Bích
“Nàng” cười an ủi “ vui là chính”
XóaCùng ngắm ngựa hồng hý tiếng vang.
Vui là chinh . Bây giờ cũng chỉ mong luôn được như vây thôi bác Trần Ngọc
Bich ạ. Cảm ơn bác đã có bài họa