THẤU CÙNG CHĂNG
Chữ đưa câu đến cứ băng băng
Nhưng ý không ưng muốn xé giằng
Nảy nghĩa chưa hay nên dúng dắng
Gieo vần không chỉnh chẳng cân bằng
Lắm khi tưởng được thở phào nhắng
Ngẫm lại hóa ra nhẹ nhõm nhằng
Thơ phú đọc cần tâm tĩnh lặng
Hỡi người đồng cảnh...thấu cùng chăng ?
Nguyễn Bình Xuyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét