BẠN THƠ LỠ HẸN
(Thể Xa luân Ngũ bộ)
I
Bạn thơ lỡ hẹn có đâu ngờ
Phấp phỏng bồn chồn dáng ngẩn ngơ
Lãng đãng mây trôi khơi nỗi nhớ
Đùi hiu gió thổi gợi niềm mơ
Chiều về nắng nhạt làm vương tứ
Tối đến heo may nảy ý thơ
Ngắm nhện giăng mành lòng khắc khoải
Tao nhân Mặc khách chắc đang chờ…
II
Hết ngồi lại đứng vẻ lơ ngơ
Phảng phất trong đầu tựa giấc mơ
Văng vẳng chốn kia vang khúc nhạc
Rộn ràng nơi ấy vọng lời thơ
Hoàng hôn nắng tím còn chưa tắt
Trăng sáng vàng soi chẳng đợi chờ
Nhỡ chuyến đò ngang nên lỡ hẹn
Nào ai biết trước cớ sao ngờ…
III
Cồn cào nỗi nhớ tình hay mơ
Vò võ đêm nay cứ thẩn thơ
Nguyệt Lão thập thò như muốn đợi
Hằng Nga lấp ló tựa trông chờ
Người đi tới bến không suôn sẻ
Khách đợi qua sông lắm bất ngờ
Gặp cảnh trớ trêu nào biết được
Long đong lật đật dáng ngu ngơ…
IV
Bút nghiên mài sẵn viết vần thơ
Cánh én chao nghiêng ý muốn chờ
Gửi đến Chư
huynh câu tiếc nuối
Sẻ chia bạn hữu chuyện không ngờ
Đò chiều lỡ chuyến lòng day dứt
Bến vắng buông chèo dạ ngác ngơ
Nhà xa cách trở mong thứ lỗi
Vẫn mừng gặp gỡ cả trong mơ…
V
Đêm dài chứng kiến cảnh mong chờ
Lường trước mà sao vẫn chẳng ngờ
Rượu qúí men nồng đâu muốn ngó
Trà thơm hương đượm cứ làm ngơ
Tao nhân tạm biệt luôn hoài nhớ
Mặc khách chia tay mãi ước mơ
Gặp gỡ lần sau vui mở hội
Bên nhau rộn rã nhạc hòa thơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét