ĐẦU XUÂN THĂM CÔN SƠN
Côn sơn dạo bước thả hồn mơ
Dưới ánh ban mai rạng mặt hồ
Bảng lảng mây trôi làn khói trắng
Lăn tăn sóng gợn tỏa sương mờ
Nguồn cơn dâu bể lòng ghen ghét
Thế sự đa đoan dạ chẳng ngờ
Tưởng nhớ người xưa cay khóe mắt
Dâng hương xúc động gợi vần thơ.
Nguyễn Bình Xuyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét