HOÀNG HÔN NÚI RỪNG
(Toàn
vần eo)
Lãng đãng mây trôi tận cuối đèo
Nghe lòng rộng mở suối ngàn reo
Tình xưa còn đọng đưa hồn néo
Mộng cũ chưa tàn giữ phận neo
Gió cuốn hương rừng đi vạn nẻo
Tơ giăng sắc núi đứng trông theo
Chiều buông nỗi nhớ sông trào réo
Tựa bóng hoàng hôn ngắm bản Mèo.
Nguyễn Bình Xuyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét