VƯỢT
NGƯỠNG
Qua rồi ngưỡng tuổi bẩy mươi xuân
Bóng ngả hoàng hôn sức giảm dần
Tươi trẻ tâm hồn luôn vẫy gọi
Thân già thể xác chẳng còn gân
Trần gian hưởng lộc thơ mong nhớ
Cõi phật thiên thu mộng muốn gần
Sự nghiệp, lòng tin tràn ý tứ
Lời thơ lắng đọng khúc trong ngần
Nguyễn Bình Xuyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét